Một cái Tết mãn nguyện và thảnh thơi – trong bối cảnh mọi thứ tưởng chừng như sẽ nhàn nhạt vì con dịch bệnh quái gở.
Một năm nặng nề và vướng víu trôi đi – mình khá mong chờ Tết này – coi như 1 dịp detox đầu óc.
Tết đến nhẹ nhàng, 29 Tết đi về quê trong tiết trời tuyệt vời: nắng sạch sẽ sáng sủa, khí trời trong mát, không lạnh không oi.
Vài giờ đồng hồ mà không vội vàng:
đủ nhìn bà khỏe mạnh tươi tắn,
đủ thấy vườn rau xanh mát mắt,
hít đủ khí trời sạch sẽ (qua lớp khẩu trang),
thăm đủ các bác các anh chị…

30 nắng đẹp, tất bật sáng sớm làm nốt mấy việc. Vươn vai nhìn ngoài cửa sổ thấy khí trời sao thoáng thế, không còn tiếng động cơ, tiếng còi xe, nghe rõ tiếng chim hót gần xa. Tết về Hà Nội thật rồi – là thứ mà người Hà Nội cả năm mong chờ.
Ngày cuối tất bật chuẩn bị Tết, vẫn kịp đá nhẹ cốc cà phê cái bánh mỳ với ông bạn thân, ngồi ngắm hoa đào, ngửi hương mùi già giữa chợ, dăm ba câu chuyện vội rồi hẹn nhau Tết đến chơi nhà.
Rồi về với cái Tết riêng đầu tiên.

Giao thừa cứ sợ buồn, nhưng đi ra đi vào việc nọ việc kia thoáng cái là sắp chuyển sang năm mới. Hóa ra đón Tết là mọi người tự đặt cho mình một cái deadline vô hình, cố gằng hết sức tống tiễn những thứ cũ mèm của năm trước trước Giao thừa. Cả năm chạy deadline cho người khác – cuối năm lại từ bày deadline ra chạy. Tự thấy hơi buồn cười, có gì khác nhau giữa 1 khắc đồng hồ đâu, cứ nghĩ vội thành ra Tết lại mệt.
Con trai thì phấn khích vì được thức muộn và đốt pháo bông làm bố thấy mừng theo – có lẽ năm đầu tiên con trai có ấn tượng sâu hơn về Tết.

Như chục năm nay, dù thế nào sáng mùng 1 cũng phải dậy sớm ra đường. Một buổi sáng mơ màng yên ả, Hà Nội thức đêm, dậy muộn. Là thời điểm mình chờ đợi cả năm. Hà Nội lại là Hà Nội.
Vác máy ra đường, nhiều cảnh đẹp không kịp chụp vì mải ngắm phố ngắm người. Người ra đường mùng 1 mỗi năm một thêm đông, xúng xính áo quần checkin các kiểu. Đi bộ rồi chạy xe một vòng tận hưởng Nguyên Đán.

Nhớ ra mình yêu cái thành phố này thật, yêu từ những ngày vội vã khói bụi, rồi lại mong chờ để yêu những ngày Hà Nội được nghỉ ngơi.
Mùng 1 đón Tết với gia đình vui vẻ nhẹ nhàng.
Tối đón vị khách đầu tiên – gia đình ông bạn thân, vui vẻ và ấm áp.
Tết như một cái hơi hít vào bình tĩnh, thật là sâu đến căng lồng ngực, sau một năm dài thở gấp gáp vội vàng.