Blowin’ in the wind

“How many roads must a man walk down – Before you call him a man?
How many seas must a white dove sail- Before she sleeps in the sand?
Yes, and how many times must the cannonballs fly – Before they’re forever banned?
The answer, my friend, is blowin’ in the wind, The answer is blowin’ in the wind”

51 năm đi qua cuộc chiến mà chúng ta gọi là “Kháng chiến chống Mỹ”, hay đúng hơn là “Kháng chiến chống chủ nghĩa đế quốc Mỹ và tay sai”, vì rõ ràng chúng ta không chống lại người Mỹ, chúng ta chỉ chống lại chính phủ diều hâu Mỹ. Người dân Mỹ – thậm chí còn là “đồng minh”, dưới ngôn ngữ tuyên truyền vẫn xuất hiện như là “nhân dân yêu chuộng hòa bình”.

Nói đến chiến tranh người ta nghĩ đến rất nhiều những mặt trận khốc liệt – đó là “cương”.

Nhưng để đến ngày khải hoàn, chúng ta không thể quên mặt trận tâm lý – đó là điều chúng ta coi là ý niệm “chính nghĩa”. Những gì xảy ra ở Việt Nam thập niên 60, được truyền thông truyền tải đã thực sự chia rẽ nước Mỹ. Những “người Mỹ yêu hòa bình” gây áp lực lớn tới Chính phủ Mỹ không kém những đội quân chính quy trên chiến trường.

“Hồ Chí Minh hiểu, chiến tranh không phải là những gì xảy ra ở Việt Nam, mà là những gì xảy ra trên truyền hình ở Mỹ”

NGoài câu chuyện lịch sử đây còn thành là bài học kinh doanh mà nhiều doanh nghiệpViệt đã học được
(1) chú trọng mặt trận truyền thông;
(2) tìm champions (ông chú, ông bác) từ phía đối phương (khách hàng, đối tác)